Ski Trip: Kinh nghiệm tổ chức chuyến đi

Nói kỹ một chút về chuyến đi và những kinh nghiệm em đã rút ra nhé. Đầu tiên là ngân sách cho chuyến đi

Vé máy bay từ Birmingham tới Lyon: £87.49
Tiền thuê xe hơi từ Lyon tới Val Thorens (cộng cả tiền phí đường bộ các loại): tầm £60~70 một người (em đi nhóm 3 người)
Nhà ở cho 3 đêm: £91.67 một người
Tiền thuê thầy dạy trượt tuyết: £56.77
Tiền ăn uống: tầm £100
Tiền Ski pass: £41
Tiền thuê ski: £27

 

Tổng cộng vào tầm £470~500 một người cho 3 ngày đi.

Địa điểm

Ở Pháp thì khu 3 Vallees là nơi tập trung nhiều resorts trượt tuyết nhất. Trong đó Val Thorens gần như nằm ở điểm cao nhất. Em đi vào thời điểm cuối tháng 3 nên chọn Val Thorens cho an toàn. Nếu đi vào các tháng khác lạnh hơn thì có để thử các resorts khác ở vị trí thấp hơn. Ngoài Pháp thì các nước như Áo, Ý, Thuỵ Sĩ hay Bulgary đều có khu trượt tuyết. Em nghe đồn đi trượt ở Bulgary khá là rẻ.

Đường đi tới Val Thorens (hoặc bất kì resort nào khác trong 3 Vallees)

Các sân bay gần nhất gồm có Geneva, Lyon, Grenoble và Chambery. Em chọn Lyon vì giá rẻ nhất và tiện để xin visa châu Âu từ Pháp để được dài hạn. Từ Lyon thì em thuê xe hơi lái tới Val Thorens mất khoảng 2 tiếng rưỡi. Đường quang, dễ lái, có vài trạm thu phí, có vài khúc quanh co lên đèo. Thằng bạn em lái tốt nên dù ngược tay vẫn đi được hết. Ngoài tự lái xe ra thì có thể đi xe bus với vé khoảng £90 cho hai chiều mỗi người. Nếu đi đông hơn 2 người và có tài xế thì nên thuê xe để tiết kiệm và được trải nghiệm cảnh vật thiên nhiên tuyệt đẹp hai bên đường. Em rất là ấn tượng khoảnh khắc nhìn thấy dãy Alps sừng sững trước mắt. Lúc đấy trong đầu thì có một suy nghĩ là làm thế nào mà thiên nhiên tạo ra được ngọn núi cao tới thế.

Nhà ở

Em thuê self-catered apartment. Ở trên đây những căn hộ như thế này rất nhiều và giá thuê cũng mềm hơn khách sạn. Mỗi căn tối đa chứa được 4 mạng nên bọn em đi 3 đứa cũng vẫn rộng rãi lắm. Kinh nghiệm sau chuyến đi là đẹp nhất thì nên đi theo nhóm 4 người. Nhà em ở thì hơi xa chỗ trượt một tí nên đi lên đi xuống hơi mất thời gian. Nếu chịu bỏ thêm chút tiền, có thể thuê được những phòng ở ngay sát khu trượt. Sáng dậy mở cửa bước ra là có thể xỏ giày xỏ trượt phóng thẳng xuống khu vui chơi luôn.

Áo quần và dụng cụ

Áo quần thì em mua một bộ đồ bó mặt bên trong và một cái quần trượt tuyết. Giá cả cuối mùa nên cũng phải chăng. Áo khoác thì chỉ cần một cái áo phao nhẹ, không thấm nước là đủ. Dụng cụ trượt tuyết thì nên thuê nếu chỉ định thử một hai lần. Giá thuê đồ rất rẻ và nếu có hư hại gì thì hình như là được bao đổi luôn. Em làm gãy cây chống, mang tới một phát nó đổi cho cây mới luôn. Trời nắng và tuyết phản xạ ánh sáng rất tốt nên nhớ mang theo kính râm cho đỡ chói mắt.

Trượt tuyết

Đây là lần đầu tiên của cả nhóm nên em thuê thầy dạy cho 2 tiếng đầu tiên. Các thầy trên đó dạy rất tốt và tận tậm. Lúc ở đấy em thuê của New Generation Ski School. Chỉ sau 2 tiếng thì em đã có thể tự đi lòng vòng khám phá các nơi. Em cực kì khuyên là phải thuê thầy vì nếu không sẽ gặp trường hợp giống em lúc đầu. Trước khi đi em đã nghiên cứu một ít kỹ thuật từ youtube và rất tự tin là mình có thể thử. Kết quả là em trượt một đường rất nhanh, rất dứt khoát nhưng lại không biết làm cách nào để dừng. Em va vào một đám đông đang ngồi nghỉ và may quá đã dừng lại được. May quá tập hai là không ai chết hay bị thương. Nếu đi dài ngày hơn thì nên đăng kí hẳn để học với các trường dạy trượt tuyết trên đó. Em thấy các lớp được dạy rất vui và biết được nhiều kỹ thuật.

Khi mới tập, mọi người được chơi ở những khu miễn phí có thảm băng chuyền để lên dốc. Nếu muốn đi khám phá các nơi thì phải đi cáp treo. Để lên trên cáp treo, phải mua một cái thẻ gọi là Skipass. Rẻ nhất là Beginner Skipass, dù đi được ít cáp treo nhưng lại phù hợp cho người mới chơi. Khi đã thuần thục và muốn khám phá nhiều hơn thì có thể mua skipass bình thường để thử những đường còn lại.

Nói thêm một chút về trượt tuyết. Ngoài khu miễn phí / cho người mới tập chơi có đường rất dễ chạy ra, các đường trên núi đều có đánh màu. Có 4 màu chính là xanh lá, xanh dương, đỏ và đen. Em đã đi qua 2 đường xanh lá và thấy chúng rất dễ đi. Em cũng đi nhầm đường và suýt bay vào đường xanh dương. Cuối cùng phải giở bí kíp võ công thiên hạ đệ nhất té để quay về chính đạo. Có một đoạn lúc em đang đi đường màu xanh lá thì nó ngay sát mép một đường màu đen. Nhìn xuống lúc đấy chỉ thấy một con dốc thẳng đứng, nếu không có các kỹ thuật cao hơn sẽ khó mà đi xuống được. Cũng may em chưa xem youtube tới mấy kỹ thuật ấy nên chưa tự tin cắm đầu nhảy xuống.

Để bảo đảm sức khoẻ, nhớ luôn mang theo nước uống bên mình. Và kem chống nắng. Như em đã nói ở trên, trên cao cảm giác với tay một cái là có thể chạm được mặt trời. Thế nên mặt trời cũng át xì một cái cũng dính vào mặt mình trước tiên. Em về nhà và mặt đen không thể tả. Nó đen kiểu loang lổ vì phần mắt được che bởi kính râm bảo hộ nên không bị đen. Chỉ có những phần nào không được bảo hộ thì đen thôi rồi. Về nhà phải bôi kem dưỡng da chống khô cấp tốc để chăm sóc mặt.

Ăn uống

Không có gì đắt bằng đồ ăn trên núi tuyết. Cái này thì chắc khỏi phải bàn. Buổi tối em thích ra ngoài uống một tí để enjoy nightlife (tạm dịch là hưởng thụ đời sống về đêm) nên cũng tiêu mất kha khá tiền ăn uống. Ngạc nhiên ở chỗ là bia hơi trên núi lại rẻ hơn bia trong các bar ở Anh, và còn ngon hơn nữa. Sau khoảng 5h thì các cáp và băng chuyền đều ngừng hoạt động nên buổi tối các quán bar rất nhộn nhịp.

Trên đó có siêu thị nên nếu ở căn hộ có bếp có thể mua đồ ăn về nấu cho tiết kiệm. Trong chuyến đi em toàn ăn sáng ở nhà và nấu đồ ăn nhẹ cho các bữa khác.

Kết

Em thấy trượt tuyết không khó. Tổ chức đi chơi trượt tuyết cũng đơn giản nốt. Miễn là mọi người sẵn sàng thử thách bản thân và tận hưởng từng giây phút là chắc chắn sẽ có được một kỳ nghỉ cực kì vui vẻ.

Ski Trip

Về nhà cũng được 5 ngày giờ mới có thời gian để ngồi viết một bài thu hoạch về chuyến đi vừa rồi. Hình thì cũng đã úp đều đều trong và sau chuyến đi nên đây sẽ chỉ đơn giản là viết.

Thực sự đây là chuyến đi mình muốn thực hiện từ rất lâu. Nó cho mình cảm nhận lại nhiều cái đầu tiên.

  • Lần đầu tiên mình tổ chức một chuyến đi sát giờ nhưng lại rất bình thản, chẳng hối hả, chẳng bận tâm tới ai
  • Lần đầu tiên mình tới Lyon (hay chính xác hơn là sân bay Lyon)
  • Lần đầu tiên mình đi roadtrip tại châu Âu (và cũng đã đặt trọn niềm tin vào tay lái lụa của thằng bạn đồng nghiệp)
  • Lần đầu tiên mình được ngắm nước Pháp bình yên và đẹp đến thế
  • Lần đầu tiên mình được nhìn một ngọn núi cho đáng mặt ngọn núi, chứ không phải kiểu đồi cồn la liệt ở Anh
  • Lần đầu tiên mình lên một đỉnh núi cao tới vậy, cảm giác có thể với tay một cái là chạm tới mặt trời
  • Lần đầu tiên mình thấy xung quanh là một màu tuyết phủ trắng xoá.
  • Lần đầu tiên xỏ chân vào giày trượt
  • Lần đầu tiên xe hơi bị kẹt trong trời tuyết và phải xuống đấy xe
  • Lần đầu tiên ngồi vào ghế tài xế của một chiếc xe số, ngược tay, nhấn ga, lái xe ra khỏi chỗ kẹt, trên một ngọn núi phủ đầy tuyết
  • Lần đầu tiên xỏ chân vào cây trượt, lanh chanh cứ tưởng dễ làm một đường không biết thế nào để dừng, rồi tông thẳng vào đám đông đang nghỉ chân. Thiện tai thiện tai
  • Lần đầu tiên trượt xuống chân núi, té mấy lần nhưng lại nhận ra là tuyết quá êm, té bao nhiêu cũng được
  • Lần đầu tiên đi băng chuyền
  • Lần đầu tiên ngồi lơ lửng trên cáp treo. Nếu mấy tháng trước chắc mình sợ VCL (vỡ cả lòng?) thì bây giờ cứ yolo mà lên, có lúc còn đi một mình cho kịp chuyến chót lên núi
  • Lần đầu tiên đi với một đám bạn mà không ai cần phải quá quan tâm, đợi chờ ai. Đi cùng được thì đi, không đi cùng được thì cứ thoải mái làm gì mình thích. Mà cái khu trượt to thế mà cuối giờ cả bọn vẫn gặp lại nhau và cùng đi về nhà. Đi thế này đơn giản tới không ngờ, chẳng ai đòi hỏi gì, chẳng ai trách móc gì. Cứ chơi thật vui, thế là đủ.

Goodbye My Concubine

Hôm nay tôi xem Bá Vương Biệt Cơ

Ừ thì mình phải tập viết, để viết tốt thì phải ít nhiều luyện tập có hệ thống. Cũng giống như tập thể thao, phải từ thấp lên cao và phải có những mục tiêu cụ thể. Khi có nhiều thứ trong đầu thì bản thân sẽ tự thôi thúc viết nhưng tới lúc suy nghĩ đã lắng lại thì sẽ phải làm việc nghiêm túc hơn.

Ừ thì mình sẽ cố viết để trả lời những câu hỏi sau một cách rõ ràng nhất

  1. Cảm nghĩ chung sau khi xem phim?
  2. Mình ấn tượng với nhân vật nào nhất? Tại sao?
  3. Mình ấn tượng với cảnh phim nào nhất? Tại sao?

Chỉ cần 3 câu thôi nhỉ, thế cũng đủ để viết rồi.

1. Cảm nghĩ chung

Vở kịch Bá Vương Biệt Cơ kể về giờ phút chia ly của Sở Bá Vương Hạng Vũ và Ngu Cơ. Ngu Cơ là thiếp của Hạng vương, thường hay cùng Hạng vương chinh chiến. Tới lúc cùng đường, Hạng vương bèn thả ngựa, ngựa không đi. Hạng vương lại muốn người thiếp yêu của mình chạy đi, Ngu Cơ nhất quyết thà chết chứ không đi. Khi quân Sở vô ý, Ngu Cơ đã rút kiếm cắt cổ tự vẫn. Hạng vương sau đấy cũng vì thua cuộc mà tự vẫn nơi sa trường.

Phim xoay quanh đề tài Kinh Kịch nên cách diễn xuất của nhân vật khi không còn đứng trên sân khấu nữa cũng vẫn rất kịch. Cuộc đời của Trình Điệp Y và Đoàn Tiểu Lâu phảng phất câu chuyện của Ngu Cơ và Hạng Vũ trên kia. Trình Điệp Y gắn bó với Đoàn Tiểu Lâu từ khi cả hai còn là những đứa trẻ học Kinh Kịch trong một gánh hát với phong cách đào tạo cực kì tàn bạo. Có lẽ những nỗi khổ lúc nhỏ đấy đã làm cho hai tâm hồn non nớt xích lại gần nhau. Rồi tới khi Tiểu Lâu cưới Cúc Tiên, một cô gái lầu xanh mà anh một lần vì tình cờ muốn cứu khỏi tay đám khách lưu manh, để rồi nên duyên chồng vợ. Điệp Y đã rất đau khổ để rồi sau này sa lầy vào á phiện. Thế mà cuộc đời vẫn bắt Điệp Y ở lại. Anh không thể bỏ đi vì đời anh chỉ biết đến Kinh Kịch. Vì anh không thể làm một Ngu Cơ mà không có Hạng Vũ. Điệp Y vẫn sống đấy cho tới tận 22 năm sau lần cuối cùng hai người diễn với nhau, họ gặp mặt và luyện lại vở kịch Bá Vương Biệt Cơ năm nào. Đề rồi lần này, khi Tiểu Lâu sơ suất, Điệp Y đã rút thanh bảo kiếm bên người Tiểu Lâu ra để cắt cổ quyên sinh.

Trong phim có 3 người tự tử. Cái chết đầu tiên, và cũng là cái chết gây ấn tượng mạnh nhất, là của Laizi sau khi rủ Đức Trí (tên ngày nhỏ của Điệp Y) trốn ra ngoài chơi vì nghe tiếng rao của kẹo hồ lô táo. Cả hai trốn vào rạp hát xem Kinh Kịch, có lẽ đó là lúc tình yêu nghệ thuật của Điệp Y bắt đầu. Cảm xúc đó mạnh tới nỗi, dù trốn được nhưng cả hai cũng mò về, bởi lẽ mỗi đứa trong chúng đã có những giác ngộ riêng. Điệp Y biết điều mình có thể đạt được. Laizi thì khóc khi nghĩ cái chặng đường để đạt được thành công kia còn quá dài. Laizi nhìn Điệp Y im lặng chịu đánh mà vừa khóc vừa ăn cho hết cây kẹo hồ lô, vì cậu biết đó chắc là lần cuối cùng cậu được ăn cái món đấy. Ăn xong rồi cậu vào phòng tập treo cổ tự tử, vì sống thì chỉ có khổ đau, mà chịu khổ đau rồi chưa chắc đã đạt được trình độ như những diễn viên cậu vừa xem. Cậu là ai mà lại dám làm bẩn sân khấu ấy chứ.

Cái chết thứ hai là của Cúc Tiên. Cúc Tiên là cô gái lầu xanh đã sống trong ảo tưởng tình cảm của Đoàn Tiểu Lâu, rằng họ là vợ chồng, có thể cũng nhau vượt qua tất cả để sống tới đầu bạc răng long. Cúc Tiên yêu con người khẳng khái của Tiểu Lâu khi đứng ra cứu cô khỏi đám lưu manh trong lầu xanh. Thế mà hình ảnh ấy đã vỡ vụn khi Tiểu Lâu hèn nhát nhẫn tâm nói những câu làm cô đau lòng, là hắn chưa hề yêu và sẽ không bao giờ yêu cô. Không nói ra thì thôi, nhưng khi nói ra rồi thì mọi giấc mộng đều vỡ nát. Cô từng nói, Tiểu Lâu là tất cả những gì cô có. Tình yêu của Tiểu Lâu là thứ duy nhất giữ cô lại với cuộc sống này. Khi nó không còn nữa, Cúc Tiên đã chọn cách quyên sinh.

Cái chết cuối cùng, cũng là kết thúc của phim, là của Trình Điệp Y. Trong một bài phân tích, có một bạn đã viết rằng thứ Trình Điệp Y thật sự yêu chính là Kinh Kịch chứ không phải Đoàn Tiểu Lâu. Người đàn ông ấy chỉ là một kẻ lưu manh may mắn được đóng vai vị vương nhưng trong mắt hắn, đây cũng chỉ là kịch mà thôi. Hắn không thể bước đủ bảy bước cho đáng mặt quân vương như Viên đại nhân từng nói. Vậy nên chắc trong phút gặp mặt cuối cùng ấy, khi Tiểu Lâu không thể diễn tròn vai một Hạng Vũ cho đáng mặt Sở Bá Vương, đối với Trình Điệp Y, Kinh Kịch tới đây là hết. Tốt nhất là hãy chết còn hơn vương vấn cuộc đời này chỉ để thấy thứ mình yêu quý nhất suy vong. Điệp Y chọn cách ra đi như nàng Ngu Cơ, cái vai diễn đã ám ảnh cuộc đời của anh.

Còn một cái chết nữa, không phải tự tử mà vì xã hội đổi thay, là Viên đại nhân. Câu nói hay nhất của Viên đại nhân là khi tả về vẻ đẹp của Trình Điệp Y, đại nhân đã nói: “Một nụ cười đem đến cả mùa xuân. Một giọt lệ làm đen tối đất trời… Chỉ có nàng, chỉ có nàng mới có được vẻ đẹp nhường ấy…” Lần đầu tiên nghe câu nói ấy, thực sự có rất nhiều chỗ khó hiểu. Thế rồi tới khi được chứng kiến nụ cười và giọt lệ của Trình Điệp Y, ta mới thấy được Viên đại nhân là người thấu cảm tới mức nào. Khi Điệp Y cười trong giây phút cuối, ta thấy mùa xuân thoáng hiện. Khi Điệp Y khóc cho Cúc Tiên, bầu trời cảm giác như đổ sụp. Viên đại nhân cũng là người yêu Kinh Kịch nhất, và là người xứng đáng với Điệp Y nhất. Ông cũng là đứng ra giúp đỡ lúc Điệp Y bị bắt. Trong giây phút cuối, đại nhân lại chứng kiến Tiểu Lâu và Cúc Tiên dưới đám đông đấu tố mình.

2. Mình ấn tượng với nhân vật nào nhất? Tại sao?

Viên đại nhân tới lúc chết chắc cũng vẫn khinh bỉ Tiểu Lâu lắm. Hắn đâu đi nổi 7 bước chân, cũng không phải là bậc trượng phu dám nhịn nhục. Hắn chỉ là tên tướng cướp ngang tàng nhưng lại may mắn cùng lúc có cả Điệp Y và Cúc Tiên cạnh bên. Thế mà xét về nhân vật, tôi lại thích hắn. Có lẽ vì hắn giống tôi ở cái chỗ là con người của tình thế. Khi thấy người gặp nạn, hắn không ngần ngại xen ngang. Vì một câu đùa mà chịu trách nhiệm nhận người ta làm vợ. Hắn ngày ấy nghĩ rằng hắn đóng vai vua nên cũng có khí khái của bậc đế vương. Hắn trẻ con phá phách khi Viên đại nhân chỉ trích về số bước chân của hắn. Hắn nương theo thời khắc chính trị để cứu cái thân của hắn. Có quá nhiều thứ hắn làm không tới nơi tới chốn. Hắn biết hắn sai nhưng hắn chọn cách ngoảnh mặt làm ngơ thay vì đối mặt với lỗi lầm. Đề rồi có ngày, những lỗi lầm đó quay lại cắn vào mông hắn. Và hắn nhận hết mọi khổ đau, vì hắn biết tất cả là do hắn tự gây ra cho mình. Tôi nhìn vào hắn và thấy cái bản ngã của mình trong đó. Hắn là tôi khi tôi có những tham dục, sân hận, vô minh. Tôi đã phải trải qua một biến cố lớn để hiểu và thúc đẩy bản thân vượt qua 3 thứ tham, sân, si đó. Thế nên khi nhìn lại được, tôi cảm thấy có một sợi dây vô hình kết nối tôi với hắn. Hắn chỉ cho tôi thấy những gì tôi có thể đạt được nếu có thể đi nổi 7 bước chân.

3. Mình ấn tượng với cảnh phim nào nhất? Tại sao?

Ấn tượng nhất là khi Điệp Y cứ hát cứ diễn trên sân khấu ngập tràn truyền đơn và bên dưới thì người người la ó, lính Nhật đứng khắp nơi. Lúc ấy Điệp Y như hoà làm một với vở diễn, chẳng nghe chẳng thấy những gì diễn ra xung quanh. Trong tâm tưởng Điệp Y lúc ấy chắc chỉ có duy nhất tình yêu với thứ mình đang làm. Có lẽ đó là cách để đạt được tới cảnh giới tối cao của nghệ thuật. Nghệ thuật thực sự đẹp khi con người có thể trân trọng từng phút từng giây của cảm xúc mà nó mang lại. Phút giây ấy của Điệp Y làm tôi nhớ tới những lúc đứng trên sân khấu. Bên dưới mọi người hò hét la ó, nhảy nhót, hát theo. Nhưng với tôi, trong giây phút đó, tôi không nghe được bất kì điều gì. Vì tôi còn phải lắng nghe tiếng nhạc, vì hạnh phúc nhất là được đánh câu phiêu tôi yêu thích, là diễn trọn một bài hát hoàn mỹ, chau chuốt nhất. Bởi vì sau cùng, tôi lên sân khấu đó là để diễn cho chính mình, để thoả mãn niềm yêu thích của chính tôi.

Bơi

Hai tuần vừa rồi mình không có nhu cầu viết. Đơn giản là đầu óc đang nhẹ một cách lạ thường. Mình không còn đặt nặng bất kì điều gì nữa. Cái gì vừa cầm lên là có thể để xuống luôn, dù thích hay không thích. Mà giờ cũng không còn khái niệm thích hay không thích nữa. Trong đầu chỉ nghĩ là vào thời điểm đó, mình có muốn làm hay không.
Mấy tuần qua mình bơi rất nhiều. Chủ yếu là vì mang đồ gym mà toàn quên mang giày. Có lẽ trái tim nó muốn bơi nên mới cố tình quên giày chăng (nói ảo thế thôi chứ đầu óc vẫn còn đoản lắm). Bơi trong làn nước được cái nhẹ nhàng và đầu óc thanh thản. Mình chỉ duy nhất tập trung vào là hơi thở và từng động tác tay chân. Và hôm qua trong lúc tập bơi bền, mình nghĩ ra một trò chơi mới. Mình tập đếm vòng bằng cách cứ nghĩ về con số mình đang đếm,  nghĩ về những thứ liên quan tới con số đó
Một…là nhất, là duy nhất, là ichi, là chữ I trong số La Mã, là sự bắt đầu…
Hai…là là cái số tới sau số một, là sinh đôi, là Song tử, là hai mặt phản chiếu của mọi thứ, là câu chào
Ba…là tam, là kiềng 3 chân, là hình tam giác, là 3 chiều không gian
Bốn…là tứ, là tử, là số mà người châu Á hay kiêng, là hình vuông, là 2×2
..
.
.
.
Số bự nhất tới bây giờ là 30. Cố lên ta ơi.

Lion

Cái gì là của ta thì nó sẽ tự tìm đường quay về với ta.

Saroo lạc mất gia đình khi mới 5, 6 tuổi trong một lần cùng anh trai đi tìm việc đêm khuya. Chuyến đi đấy đưa cậu bé tới Calcuta, cách nhà mẹ cậu 1200km. Từ đấy, cậu lại được một gia đình người Úc nhận nuôi và đến sống ở Tasmania.

Trong cuộc sống, mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó. Nếu không bị lạc mất anh, Saroo đã không có được hành trình đầy kỳ tích. Có những thứ khi mới xảy ra, ta cứ ngỡ đó là sự bất hạnh, là ta đang bị ép đến cuối con đường vì ta không thể nhìn thấy gì, không biết bước tiếp như thế nào. Thế nhưng, dù trước mặt là bóng tối, chỉ cần ta dũng cảm bước tiếp, ta sẽ biết được trước mặt ta có gì. Điều tệ nhất là ta bước vào khoảng không. Nếu vậy thì đó cũng là định mệnh, chấp nhận nó đi. Điều tệ thứ hai là ta đụng phải bức tường. Nếu vậy thì có gì đâu, chỉ cần quay đầu lại. Điều tuyệt nhất là ta cứ mò mẫm trong bóng tối một lúc rồi nhận ra bóng đêm đó chỉ là một bức màn. Thế gì hãy vén màn lên và xem phía sau đó có gì. Có thể ta sẽ tìm thấy được nơi bình yên hạnh phúc, một vùng đất hứa đẹp tuyệt trần.

Saroo đã đi qua nơi tối tăm như thế. Cậu bé không có gì ngoài niềm tin sẽ tìm lại được mẹ và tinh thần chiến đấu dũng mãnh của một chú sư tử. Cậu làm tất cả để sinh tồn trong thế giới lạ lẫm mà cậu vừa lạc vào. Nhờ bản chất lạc quan, lương thiện đó mà cậu vượt qua tất cả để rồi lại được sống hạnh phúc bên một gia đình mới.

Để rồi 20 năm sau đó, điều cậu luôn canh cánh trong lòng lại dậy lên khi nhìn thấy miếng bánh Jalebi, thứ cuối cùng cậu đòi anh trai mua.

Chặng đường tìm mẹ thông qua Google Earth bắt đầu. Các nhà làm phim cũng tài, tới cả việc click chuột tìm kiếm trên bản đồ mà cũng làm cho nó đầy kịch tính. Saroo tìm mẹ thông qua những dữ kiện ít ỏi, như cái tháp nước ở ga tàu, thời gian tàu chạy…Có lẽ trời không phụ lòng người, mẹ ruột của cậu, sau ngần ấy năm cũng tin rằng con trai mình sẽ trở về. Tất cả những sự kiện điều xảy ra như một bản giao hưởng đẹp tuyệt vời mà trong đó mọi người đều làm đúng bổn phận của mình. Phép màu đã xảy ra và niềm hạnh phúc vỡ oà trong tất cả. Ai trong chúng ta đều có bổn phận của mình trong cuộc sống này, hãy mạnh mẽ sống phần của mình và đón nhận những phép màu sẽ xảy ra. Nói như trong phim hành động thì là…kháng cự là vô ích.

Nói một chút về Dev Patel, diễn viên đóng vai Saroo lúc lớn. Hành trình đến với điện ảnh của Dev Patel cũng đầy phép màu. Anh khởi đầu với Skins khi không có bất cứ kinh nghiệm đóng phim nào. Không cần phải nói nhưng Skins là bàn đạp quá vững chắc cho diễn viên trẻ với Kaya Scodelario, Nick Hoult (ừ thì Nick nổi tiếng từ thời All about a boy), Hannah Murray, Jack O’Connell, Joe Dempsie, Kathryn Prescott…Để rồi từ đó, Dev Patel có được vai diễn để đời trong Slumdog Millionaires và giờ là Lion. Thành công có được chắc chắn không chỉ nhờ may mắn, cứ so sánh Saroo trong Lion và Anwar trong Skins, ta thấy rằng Dev lột xác hoàn toàn. Sống là phải tiến lên và thay đổi.

Kiến lửa

Không biết tại sao, con người hình như thích chọc tay vào ổ kiến lửa. Đang bình thản dịu dàng cuộc sống êm đềm đẹp đẽ thì không thích. Người ta lại cứ thích làm đau bản thân.

Cứ như nước Mỹ, cuộc sống đang bình thường thì bỗng dưng có anh Trump xuất hiện. Mình cứ nghĩ là trò hề thì không kéo được dài. Thế mà anh ấy nghiễm nhiên trở thành ứng cứ viên của đảng Cộng Hoà rồi thành tổng thống Mỹ. Anh ấy thì không những chọc tay vào tổ kiến mà còn đập phá để kiến chạy tứ tung không biết đường nào mà lần. Âu cũng tội cho nước Mỹ, nhưng mà đổi lại thì có trò vui để xem.

Đã nói Mỹ thì không thể không nói Anh, ai đời đang sống đoàn kết yên vui thì ông này lại dở chứng đòi Brexit. Thì cũng tại chú David Cameron, chú Cam lên xong thì giữ đúng lời hứa chưng cầu ý dân. Xong rồi cái dân bầu Brexit là chú Cam bước xuống luôn để lại mớ bòng bong cho chị May xử lý. Mà giờ cũng lùm xùm, chẳng biết được là câu chuyện nó sẽ về đâu. Người ta bảo là yên đi không chịu, cứ thích chọc tổ kiến giờ cả nhà đều không vui.

Mà thôi mấy vụ này cũng xa rồi. Cái chính là mượn chuyện chính trị cũng là muốn nói về bản thân thôi. Giờ mình cũng đang lăm le chọc ổ kiến. Vết thương bị ong cắn hôm nọ chưa lành mà giờ đã thích làm khó dễ bản thân roài. Thân ta vết thương thì chằng chéo. Người ta bảo time heals…heal làm sao được khi mà ta cứ lâu lâu lại thích xé toạc vết thương kia ra. Đôi khi còn làm cho nó to hơn, máu me hơn, đau đớn hơn nữa.

Ờ thôi dừng lại đây, bài viết đang rất là trừu tượng. Chẳng sao cả, ai hiểu thì hiểu (có khi tui cũng không hiểu), bài này sẽ được post lên blog vì éo có ma nào đọc cái blog này.

Ngày mù trên đỉnh Bàn Cờ

Sáng nay vẩn vơ thế nào nó lạc trôi tới nhà ngoại và ngồi đấy đọc mấy trang blog giải mã giấc mơ. Đọc mãi cũng chán thế nên nó hỏi đường cậu nó để lên đỉnh Sơn Trà. Đường cũng dễ, cứ qua sông, tới biển, rẽ trái rồi chạy thẳng. Trong một giây bốc đồng nó quyết định một mình chạy xe máy lên núi chơi xem thế nào.
Đường ra tới biển chẳng có gì đặc biệt. Nó chỉ cố ngó quanh tìm xem có trạm xăng nào không vì xăng trên xe nó còn khoảng 2 vạch rưỡi. Ra gần biển, vẫn không thấy trạm xăng. Nó mặc kệ cứ chạy lên Sơn Trà cái đã. Trời lấm tấm mưa. Nó chạy tới gần chân núi, dừng xe, mở cốp lấy áo mưa mặc vào. Không có áo mưa. Chắc là lần trước đi xong nó treo ra ngoài cho khô và vẫn chưa nhét vào lại. Không hề gì, mặc tạm cái áo khoác cho ấm cũng được.
Chạy men theo đường biển một hồi thì nó lên tới một đoạn có nhiều cây lau sậy. Nó chợt nhớ ra gần 8 năm trước nó với thằng bạn từng chạy lên đây chụp hình, xong rồi hết xăng loay hoay mãi mới dắt bộ xuống được. Từ chỗ đấy đi thêm một đoạn nữa là chùa Linh Ứng. Lúc này mưa đã hơi lún phún. Người đâu mà đông, xe lớn xe bé cứ tới lui tấp nập. Trầy trật một lúc nó mới vượt qua cái dòng người này. Điểm đến của nó không phải ở đây mà là nơi cao hơn trên kia.
Nó chạy thêm một quãng dài thật dài thì thấy đường chia làm hai ngả. Lúc đầu không đọc được rõ hướng nào đi về đâu, nó sợ mình đi quá rồi nên quay đầu xe chạy ngược lại. Chạy về một đoạn thì thấy một anh taxi Tiên Sa xin kính chào quý khách vừa thả mấy em teen xuống gần khu resort để chụp hình. Nó hỏi:
– Đỉnh Bàn Cờ đi đường nào vậy anh?
– Trời mù như ri em không đi được đâu. Tới đỉnh Bàn Cờ thì em cứ đi thẳng lên tới đoạn rẽ làm hai là có chỉ đường. Em cứ đi lên thôi, đi đường nào cũng lên được hết. Anh Taxi trả lời.
Không tính câu đầu tiên làm hơi nhụt tinh thần chí sĩ, câu chỉ đường của anh rất chi là toán học. Suy cho cùng là để lên được tới đỉnh, em chỉ cần thấy chỗ nào cao rồi cứ đi lên là tới. Nó nghe xong thì quay đầu xe và chạy lại tới chỗ rẽ. Trời mưa to thêm một chút.
Quay lại ngã rẽ, giờ nó mới đọc được mũi tên rẽ trái để đi 8km tới đỉnh Bàn Cờ và rẽ phải để tới Cây Đa. Bỏ qua Cây Đa, nó rẽ trái. Đi một đoạn ngắn thì nó thấy nó đang đi xuyên qua một cái resort. Mấy chú ở đấy chắc cũng quen các em trẻ trâu trẻ nghé đi ngang qua để lên đỉnh Bàn Cờ, thế nên cũng chẳng ai can ngăn. Nó đi lên một con dốc khá là cao. Rồi cứ thế nó chạy mãi chạy mãi.
Cái mùi nơi này làm nó nhớ tới ngày đó nó đi Sintra. Trời cũng mưa thế này. Quanh nó cũng có cái mùi rừng âm ẩm thế này. Xét về thời tiết thì Bồ Đào Nha tháng 4 cũng không khác gì Đà Nẵng tháng Giêng. Xét về độ điên thì nó của tháng Giêng chắc chắn ăn đứt nó của 9 tháng trước.
Đường đi lên đây thì nó cũng không biết thế nào mới tả được. Phần vì nó bị mưa phả vào ướt đẫm người, mắt mũi miệng thấy được phía trước không có xe là cũng may lắm rồi. Phần vì đường này ai muốn biết thì phải tự đi mới cảm nhận được hết. Lâu lâu trên đường lại có cột cây số chỉ khoảng cách còn lại giữa nó và tiên ông đánh cờ. Nó bất giác nhìn xem bình xăng còn bao nhiêu. Có lúc xăng xuống còn một vạch, rồi lại lên ba vạch. Nó éo hiểu rốt cuộc bình xăng lày nà ló như thế lào. Thôi không cần phải hiểu. Sợ thì chạy chậm lại tí vừa an toàn vừa tiết kiệm xăng.
Chạy trong mưa một đoạn thì cuối cùng nó cũng thấy người. Nó thấy một chú đứng trong một bãi giữ xe. Nghi nghi là tiên ông ngồi đánh cờ đâu đó gần nơi này, nó dừng xe hỏi và được chỉ để leo lên đỉnh đối diện chỗ để xe. Từ hồi nhỏ tới giờ chưa bao giờ nó hạnh phúc bằng lúc này khi dưới chân nó là đôi Dr Marten’s (tạm gọi là đôi Đốc tờ). Nó thề là đôi Bitis Hunter của Sơn Tùng sẽ chẳng bao giờ bằng được đôi Đốc tờ vừa ấm vừa bó chân vừa có độ bám lại vừa bền đẹp của nó. Nhờ đôi Đốc tờ mà nó leo lên đỉnh với tiên ông chẳng mấy khó khăn gì dù khi ấy trời bắt đầu mưa như trút nước.
Mục tiêu của nó cả chặng đường vừa rồi là đây, là được selfie một tấm với tiên ông. Mà kính nó thì đầy nước không thấy được gì. Tóc nó cũng rũ vì nước mưa. Thôi cứ cầm di động lên bấm đại. Con di động Xperia Z5 Compact của nó chống thấm nước với chuẩn IP68 mua hơn một năm tới giờ mới có cơ hội phát huy công dụng. Mà chụp xong nó cũng chẳng thấy gì. Trời mưa quá xá là to.
Tới đỉnh xong làm việc cần làm xong nó lại leo xuống. Đường xuống thì khó hơn đường lên một tẹo. Trời mưa làm đường trơn trượt hơn. Nhưng mà có hề gì khi đôi Đốc tờ của nó có độ bám chất lượng số một. Nó xuống lại chỗ để xe. Trả tiền cho anh giữ xe xong nó được lời chỉ giáo của anh:
– Em cứ đi tiếp là cũng về được đó. Cứ đi thẳng là được, không cần quay lại đường cũ.
– Đi thẳng rồi phải thấy cái gì chứ hả anh? Không thì làm sao biết là mình về tới? Nó hỏi.
– Em đi thẳng là thấy cầu Thuận Phước đó. Cứ đi đi cho hết một vòng Sơn Trà. Đường xuống dốc nên em đi chậm cẩn thận nghen.
Đi chuyến này nó thấm nhuần câu “Cứ đi là sẽ tới”. Cái địa hình của bán đảo Sơn Trà cũng hay kiểu đi một vòng từ đầu này xong lại về ra đầu kia của thành phố.
Nó đổ dốc theo lời anh kia. Đi chậm thật chậm. Trời vừa mưa to hơn lại vừa nhiều sương mù. Tầm nhìn xa của nó không quá 10 mét. Tâm nó cũng hơi lo nhưng mà lòng nó không hãi. Dù gì thì những thứ nó có thể làm để bảo vệ bản thân, nó cũng làm rồi. Nó bật pha để cho xe đi ngược chiều thấy nó. Nó chạy chậm để dễ xử lý phòng khi có chuyện. Nó căng mắt nhìn xa nhất có thể để đề phòng có gì thình lình xuất hiện. Nó tự nhủ là khi bạn đã làm tất cả mọi thứ có thể mà vẫn có chuyện xảy ra thì do đời bạn quá đen, số bạn nó hẩm hiu thì phải chấp nhận thôi vậy. Cứ thế nó an toàn đổ tới chân núi.
Nó đi tới chân núi và không biết đi đâu tiếp. Nhớ lời anh kia dặn, nó cứ đi thẳng, mà mãi nó không thấy cầu Thuận Phước đâu, chỉ thấy nó đi tới cảng Tiên Sa, hết đường phải quay về. Ngày hôm nay nó có duyên gặp tiên thì phải, đi đâu cũng thấy ‘tiên’.
Nó chạy ngược lại và cũng không biết làm sao để ra được cầu Thuận Phước. Thôi thì nó cứ chạy thẳng, hình như đường này cứ thẳng miết cũng sẽ về tới sông Hàn. Nó vừa đi vừa liếc tìm. À, thì ra là nó đang đi song song với cầu Thuận Phước. Anh kia bảo là em đi thẳng là ‘thấy’ cầu Thuận Phước chứ có nhất quyết phải đi lên cầu mới về được Đà Nẵng đâu. Nó tự cười thầm rồi chạy lên cầu Sông Hàn, nhắm hướng đi về nhà. Người nó ướt sủng. Nó cần phải tắm.

1984

“The problem was how to keep the wheels of industry turning without increasing the real wealth of the world. Goods must be produced, but they must not be distributed. And in practice the only way of achieving this was by continuous warfare.”

This is probably one of the greatest explanation for war. The first sentence presented 2 motives: keep the wheels of industry turning and not increasing the real wealth of the world. As the industry advances, the technology and science advance which strengthen the military ability of a country. We have seen in the twentieth century that any country that still base on agriculture are more vulnerable toward conquerors. On the contrary, raising the overall wealth of the world would bring it to a utopia state where everyone has equal rights, wealth and knowledge. The most dangerous problem when everyone possess the reasonable level of knowledge is they can start thinking for themselves and they will not rely on the privileged minority any longer.

The only practical solution to keep the industry advancing while maintaining the level of wealth in the real world is by continuous warfare. (I love this reason)

I have finished the book, it actually put me into a depressing period which I feel there is no escape. The last sentence when Winston announced his sanity, that he was cured, sent chill down my spine. Can you actually do that? Can you actually put them in prison, torture them, starve them to nearly death, scare all love out of them? And yet, they were made sane, concretely believed in all ideals of the Party. The Party didn’t do it to set off example for the masses. They did it to each individual, to change their individuality. Reasonably, they could have done it to one person and shown it to everyone. It would cut so much time and effort instead of torturing them one by one. But no, they did not do that, they chose to cure each individual. They kept what was inside Ministry of Love (or Miniluv) a secret and until they were convicted for a thoughtcrime, no one could ever imagine what were waiting for them there, what was waiting for them in Room 101.

I was never an idealist. In fact, I think, I set ideals but I have no intention of making them a reality. Partly, it was because of the nature of the country I am living in. From some perspectives, it could be just like the Big Brother society in 1984 but more primitive and subtle. Primitive in the way people are watched over. CCTVs are luxurious. No Thought police, no Miniluv or Minitruth. But yet, no one even cares. People may commit their thoughtcrime out loud but when it comes to the judgement day, they will kneel and kiss all the possible asses. Subtle because of the definition of freedom and equality. There are too much contradictions in these words. We have the right to vote, but for someone who can barely be described as our representatives. We have freedom for religion, but most religions other than Buddhism are easily considered reactionary. We have genders equality, but same sex marriage is illegal. According to O’Brien, if one is to be in power and wants to remain in power, he must be less ruthless and less subtle. In a way, people must love him, but they must love him while he is torturing them. It’s like a good sardistic sex. You may kill or be killed on the bed but it gives you the best feeling in the world. By the way, sexual pleasure must be abolished in such society and it would only be used for reproduction. When medicals are more advanced, as it is now, sex is redundancy and there is no use of it soon.

Lượng tử

Chẳng có gì là đúng là sai hết. Mình đưa ra quyết định vì thời điểm đó cảm giác đó sự vật sự việc đó nó phải là như vậy.

Khi bắt đầu đọc về vật lý lượng tử cơ bản, tôi hiểu mơ hồ rằng tất cả nhưng khả năng đều đang xảy ra cùng một lúc. Chỉ khi bạn có cách nhìn được cái thế giới lượng tử nhỏ bé ấy, bạn mới biết được rằng khả năng nào đang xảy ra. Giống như con mèo của Schrodinger có thể vừa sống và vừa chết trong cái hộp. (Tôi cần đọc thêm vì chưa thấm lắm khái niệm này).

Ngẫm ra thì thấy cuộc sống cũng vậy, tất cả mọi khả năng đều đang diễn ra. Ta chỉ biết chắc chắn sự việc gì đã xảy ra khi ta đưa ra quyết định. Mọi khả năng đều sẽ đưa ta đi từ A tới B. Ta chỉ không biết rằng tập hợp những quyết định kia nó đưa ta đi theo khả năng nào.

Tết năm mới rồi, không có gì nhiều để nói với bản thân ngoài việc hãy cứ mơ đi, hãy cứ viết đi, và hãy cứ suy ngẫm đi.

Những kẻ mộng mơ / La la land

Phân tích của người đang yêu: Ôi sao mà chuyện tình của họ đẹp thế, lãng mạn thế giống như mình thế. Mình hiểu được cảm giác trên mây như cái cảnh hai người bay bổng nhảy múa bên nhau

Phân tích của người độc thân lãng mạn: Ôi sao mà nhạc hay thế, ước gì mình cũng gặp được người lãng mạn như thế này.

Phân tích của người độc thân không lãng mạn: *Người độc thân không lãng mạn sẽ không đi xem phim này*

Phân tích của người đang thất tình (a.k.a. Alex): Lại một phim nữa nói về chuyện buông tay.

Alex ngủ gật nguyên một đoạn dài vì phim chậm và bản thân cũng đã mất ngủ nhiều hôm. Khi Alex tỉnh dậy thì nó đã về cuối, nhưng bộ phim này có khi chỉ cần xem 15 phút cuối cùng cũng đã đủ.

Trong 15 phút cuối cùng đó, Hai nhân vật chính quyết định buông tay để đạt được mơ ước của bản thân. Thế rồi khi bất chợt nhìn thấy nhau, trong thoáng đó người đàn ông lại mơ về một quá khứ khác. Một quá khứ mà khi lần đầu nhìn thấy nhau, họ đã ngay lập tức ôm hôn. Ngay lặp tức chấp nhận tình yêu sét đánh. Những chi tiết còn lại thì tương tự những chuyện họ đã trải qua nhưng chúng tươi đẹp hơn, hoàn hảo hơn. Trong quá khứ giả lập đó, người đàn ông đã buông mơ ước của mình để đi theo người phụ nữ. Họ đã có một gia đình và hạnh phúc với cuộc sống đó.

Tại sao Alex lại biết đó là tâm sự của người đàn ông? Vì người đàn ông là người đang nắm mạch kể chuyện lúc đó. Người đàn ông là người quyết định sẽ đánh bài gì cho người phụ nữ nghe. Anh ấy có thể đành hàng chục bài khác. Nhưng không, anh ấy lại chọn bài đấy. Trong quá khứ giả lập đó, anh ấy là người hy sinh. Thực ra trong hiện tại chính bản, anh ấy cũng đã thoả hiệp khi đặt tên nhà hàng theo tên cô ấy muốn trong khi trước đây anh ấy đã muốn gọi nó bằng một tên khác.

Vẫn còn một quá khứ giả lập khác, ở đó người phụ nữ là người hy sinh.

Quay lại giây phút cuối phim đấy, cả hai người đều đạt được mơ ước của mình. Họ đều đang sống rất hạnh phúc. Có chăng chỉ là chút luyến tiếc khi nghĩ về việc họ đã có thể là của nhau. Nhưng bây giờ Alex hiểu được rằng, trong cuộc sống ai cũng sẽ phải đối mặt với những quyết định khó khăn. Chúng ta có thể hy sinh bản thân mình vì người khác nhưng rồi ta sẽ lại tiếc vì điều mình đã không làm được cho bản thân.

Hạnh phúc cuối cùng nó sẽ đến. Ta hãy cứ làm điều mình muốn cho bản thân trước đã. Đừng sợ. Không được sợ. Đừng thoả hiệp với bất kì ai.